Qui định về quản lý SPAM, vui lòng đọc kĩ trước khi post bài

Mọi thắc mắc về công tác sinh viên, học vụ (lịch thi, điểm thi, đăng ký môn, tổ chức lớp, thông tin liên lạc lớp trưởng/giảng viên v.v...) sinh viên sử dụng tài khoản là MSSV để trao đổi tại các box phù hợp trong Mục CỘNG ĐỒNG UIT
MỤC MỚI MỞ: PHÒNG KẾ HOẠCH TÀI CHÍNH


Thông tin và cách reset password các tài khoản do trường cấp
+ Trả lời bài viết
Trang 1/11 1 2 3 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 101

Chủ đề: [Suy Ngẫm] Truyện Rất Ngắn (Tổng Hợp) - Đọc và suy ngẫm

  1. #1
    Mai Văn Khải Avatar của 09520133
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    1.186
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    1 Post(s)

    [Suy Ngẫm] Truyện Rất Ngắn (Tổng Hợp) - Đọc và suy ngẫm

    Tổng hợp những câu chuện rất ngắn nhưng chứa đựng những bài học lớn.
    cảnh báo: Một số câu truyện có khả năng lấy nước mắt của bạn!
    topic sẽ đc update liên tục...Mong mọi người ủng hộ!


    Triết lý.....
    Một nhà triết học gặp một thanh niên đang khóc vì thất tình. Nhà triết học cười lớn. Chàng thanh niên giận dữ chất vấn thì nhà triết học lắc đầu nói: "Không phải tôi cười anh, mà chính là anh đang tự diễu mình". "Anh đau thương như vậy, chứng tỏ trong lòng anh còn tình yêu, mà đối phương không còn. Rõ ràng là tình yêu ở phía anh, anh không mất tình yêu, mà chỉ mất một người không yêu anh thôi, như vậy việc gì phải đau lòng? Tôi thấy anh nên về nhà ngủ một giấc là hơn. Người đáng khóc chính là cô gái, cô ta không chỉ mất anh mà còn mất cả tình yêu nữa..
    ...........................

    MẤT XE
    Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học.

    Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó.

    Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.

    Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.

    Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.
    .........................

    Anh hai
    Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
    Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
    Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
    Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
    Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”
    ............................

    Đưa đón
    Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
    Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
    Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.
    ..............................

    Đôi giày
    Vào một ngày nọ, khi Gandhi bước lên tàu thì đột nhiên một trong hai chiếc giày ở chân anh bị rơi xuống đường tàu. Anh không thể lấy lại được nó nữa vì tàu đã bắt đầu chuyển bánh.

    Bỗng nhiên Gandhi từ từ lấy nốt chiếc giày còn lại ra và ném nó lại gần chiếc giày kia trước sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành.

    Khi được hỏi tại sao lại làm như thế, Gandhi mỉm cười và nói: "Sẽ có một người nghèo khổ nào đó tìm thấy chiếc giày nằm trên đường ray và anh ta sẽ có cả một đôi giày để đi."
    ...................................

    Tô mì
    Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được.

    Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó : "Con ăn đi, ba no rồi !"

    Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì .....

    15 năm trôi qua . Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về , nó cầm xấp tiền tần ngần hoài . Tôi hỏi :
    - Nhỏ định mua sắm gì đây ?
    - Em sẽ mua tô mì thiệt ngon để cúng ba !

    Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe .....
    ................................................

    Bóng nắng, bóng râm
    Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
    - Nhà ngoại ở cuối con đê.
    Trên đê chỉ có mẹ, có con
    Lúc nắng, mẹ kéo tay con:
    - Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.
    Con cố.
    Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:
    - Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.
    Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?
    Trời vẫn nắng, vẫn râm...
    ...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.
    ....................................

    Cua rang muối
    Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

    - Cua rang muối thật đó mẹ.

    Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

    - Còn răng đâu mà ăn?!
    ..........................................

    Hân
    Hắn về quê cũ, chiếc Dylan quẹt thúng lúa đi ra từ ngõ vắng. "Đui à!", dáng khắc khổ lồm cồm ngồi dậy.

    Hân!!!

    Ngỡ ngàng.
    ......

    " Long cầm tiền đi, lên trên đó cố học nghề. Hân chờ..."
    .............................................

    Tiền cứu trợ

    Lũ. Ba nhắn lên " ... Nhà ngập, con đừng về! "

    Mỗi tối, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học nhận tiền cứu trợ đồng bào miền Tây.

    Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin và hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.

    Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi cho con một gói mỏng và bảo: " Tiền cứu trợ, ba con gởi lên cho con đó! "
    ............................................

    Thịt gà

    Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:
    - Nhà Tý ăn thịt gà.
    Đêm đó, bà Tám chửi:
    - Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc.
    Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
    Trời đổ mưa.

    Thằng Tý la lớn:
    - Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.
    Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.

    (Sưu tầm)


    Mong các bạn đóng góp thêm!
    Lần sửa cuối bởi 09520133; 25-07-2011 lúc 22:41
    -----------------------------
    Mai Văn Khải
    Software Engineering, University Information of Technology
    a07d26eb5cbc98f77b36a461eb629456

  2. #2
    Mai Văn Khải Avatar của 09520133
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    1.186
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    1 Post(s)
    Chào
    Bố mẹ đi làm về. Bé gái miệng rất tươi: "Con chào bố mẹ ạ. Bố mẹ chào ông đi chứ?" Bố mẹ của bé lẳng lặng đi lên lầu.
    Chỉ còn lại ông và cháu, ông nói: Cháu ạ, bố mẹ cháu quên mất điều ấy từ lâu rồi!
    .............................................

    Đàn Ông :-p
    Tôi và anh đều có máu văn chương. Anh bảo tôi viết bài dự thi kể chuyện mới tình đầu của mình đi. Tôi hỏi anh:
    - Viết thật hay hư cấu?
    - Viết thật thì chỉ hay với mình thôi, phải thêm một xíu ngọt ngào và thơ mộng nữa chứ...
    Ngày hôm sau tôi đưa anh bản nháp. Anh đọc xong... lặng yên, không bình phẩm gì như mọi lần. Anh ghen!
    ..........................................

    Đợi
    “Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ!” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
    Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ đợi.
    Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi!” Nó hét lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào trong.
    Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ xa.
    Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
    Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua…
    ...........................................

    Vô can.
    Quốc lộ về đêm, hắn rải đinh rồi hắn vá bốn xe xẹp. Mưa, hắn bỏ về. Hai xe khác đang tìm nơi vá bỗng "Rầm..... Ree...ét". Một chiếc nữa ngã lăn, bé năm tuổi văng vào bánh xe tải.
    Người nguời rơi nước mắt. Hắn chẳng hay biết. Vô can.
    ............................................

    Rau muống.
    Ở Mỹ, viết thư về nó cứ bảo: "Mình thèm rau muống luộc chấm mắm nêm quá, ước gì!". Vừa rồi nó về, mình ra chợ mua một mớ rau muống ngon về luộc đãi nó. Nhìn đĩa rau muống nó bĩu môi: "Cậu ăn uống kham khổ thế à?".
    ........................................

    Lời nói dối.
    Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng... Về nhà mẹ hỏi con né tránh: "Dạ, vui! Cô bác mừng con...!!!".
    Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh...
    Về nhà nhìn ảnh mẹ con thấy lòng rưng rưng...
    ..........................................

    Mùa thi

    Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi:
    - Con làm bài tốt không?
    Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:
    - Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được.
    Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi:
    - Ba con có đến không?
    Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo:
    - Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu.
    ================================================

    Xa xứ
    Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
    Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…"
    Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…"
    Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"
    .................................................. ....

    Bàn tay
    Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
    Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
    Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.
    .................................................. ..

    Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
    Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:”Có dư đồng nào không con?”. Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp:”Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”. Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…



    <Sưu Tầm>
    Lần sửa cuối bởi 09520133; 19-07-2011 lúc 13:38
    -----------------------------
    Mai Văn Khải
    Software Engineering, University Information of Technology
    a07d26eb5cbc98f77b36a461eb629456

  3. #3
    Phạm Nguyễn Trường An Avatar của 07520004
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Cử nhân tài năng
    Bài gửi
    2.138
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    0 Post(s)
    Thích thể loại này, chán đời đọc vài cái là thấm tới xương. Mà có truyện nào là do chủ thớt tự viết không nhở, mình ưu tiên đọc trước

  4. #4
    Mai Văn Khải Avatar của 09520133
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    1.186
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    1 Post(s)
    Quote Nguyên văn bởi 07520004 Xem bài viết
    Thích thể loại này, chán đời đọc vài cái là thấm tới xương. Mà có truyện nào là do chủ thớt tự viết không nhở, mình ưu tiên đọc trước
    em bẩm sinh dốt văn, viết còn đang bị sai chính tả nữa là...
    -----------------------------
    Mai Văn Khải
    Software Engineering, University Information of Technology
    a07d26eb5cbc98f77b36a461eb629456

  5. #5
    Trần Thế Toàn Avatar của 08520604
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Cử nhân tài năng
    Bài gửi
    408
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    0 Post(s)
    tiếp tục phát huy :*
    Amat Victoria Curam.

    Ebooks Android: https://docs.google.com/folder/d/0B-...Rhbk45TFE/edit

  6. #6
    Mai Văn Khải Avatar của 09520133
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    1.186
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    1 Post(s)
    Quote Nguyên văn bởi 08520604 Xem bài viết
    tiếp tục phát huy :*
    cũng cần sự ủng hộ của các bạn nữa! các bạn có câu chuyện nào tâm đắc muốn chia sẻ thì Post lên luôn

    Nếu tôi có một quả táo , bạn có 1 quả tao , tôi đưa cho bạn quả táo của tôi , bạn đưa cho tôi quả táo của bạn . Chúng ta vẫn chỉ có một quả táo mỗi người.
    Nếu tôi có 1 ý tưởng , bạn có 1 ý tưởng, chúng ta trao đổi ý tưởng cho nhau , mỗi người sẽ có 2 ý tưởng
    -----------------------------
    Mai Văn Khải
    Software Engineering, University Information of Technology
    a07d26eb5cbc98f77b36a461eb629456

  7. #7
    Mai Văn Khải Avatar của 09520133
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    1.186
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    1 Post(s)
    Phấn son

    Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm.
    Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”.
    Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không...”
    Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
    -------------------------------------

    Nghề cao quý

    Cô bé học giỏi nhất, ngoan hiền nhất. Chị tận tình chỉ dạy còn cô bé chăm chỉ học, cô-trò vô cùng tâm đắc. Chị hình dung đến một ngày cô bé đứng trên bục giảng. Chị ướm thử :
    - Con có thích trở thành cô giáo không?
    Cô bé không ngần ngừ một giây, mạnh mẽ lắc đầu. Chị cảm thấy hụt hẫng. Sao cô bé lại dứt khoát đến thế? Nghề giáo vốn là nghề cao quý. Hay là...
    Nhìn lại cảnh nhà thanh bạch, chị thở dài.
    ------------------------------------------

    Ngày thi trượt

    Giọng bố run run khi báo tin anh trượt đại học. Mẹ thở dài não nuột, em chết lặng trong góc bàn, anh cổ nghẹn đắng giả vờ điềm nhiên đọc báo. Không ai khóc, cũng chẳng ai nói. Im lặng bủa vây tất cả, nhấn chìm mọi suy nghĩ vào hư không.
    Em vẫn ngồi, mắt không rời trang sách, đầu óc trống rỗng. Em thấy sợ khi nghe tiếng thở dài của mẹ, sợ cái điềm nhiên của anh, sợ nhìn vào ánh mắt của bố.
    Giá như ai đó khóc.
    ----------------------------------------

    Tro ấm

    Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.
    Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:
    “Ông ơi vào ăn cơm”
    Cả nhà tôi đều im lặng.
    Ông nội đã mất 20 năm rồi!
    -------------------------------------



    Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa. Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi! Có người hỏi: “Mày có buồn không?”. Nó yên lặng nhìn xa xăm!
    Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn. Nội nhìn nó ngạc nhiên. Nó ngậm ngùi: “Con còn có Nội - nó chẳng còn ai!”.
    ------------------------------------

    Đành thôi

    Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.

    Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…
    -----------------------------
    Mai Văn Khải
    Software Engineering, University Information of Technology
    a07d26eb5cbc98f77b36a461eb629456

  8. #8
    Huỳnh Hoàng Lâm Avatar của 08520195
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Công nghệ phần mềm
    Bài gửi
    659
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    0 Post(s)

    Một nhà triết học gặp một thanh niên đang khóc vì thất tình. Nhà triết học cười lớn. Chàng thanh niên giận dữ chất vấn thì nhà triết học lắc đầu nói: "Không phải tôi cười anh, mà chính là anh đang tự diễu mình". "Anh đau thương như vậy, chứng tỏ trong lòng anh còn tình yêu, mà đối phương không còn. Rõ ràng là tình yêu ở phía anh, anh không mất tình yêu, mà chỉ mất một người không yêu anh thôi, như vậy việc gì phải đau lòng? Tôi thấy anh nên về nhà ngủ một giấc là hơn. Người đáng khóc chính là cô gái, cô ta không chỉ mất anh mà còn mất cả tình yêu nữa..
    làm như dễ lắm ấy :|
    Bùm, Maria Ozawa Bin Laden, chuyên gia cưa bom hàng đầu Việt Nam
    Bùm, Maria Ozawa Bin Laden, chuyên gia cưa bom hàng đầu Việt Nam
    Bùm, Maria Ozawa Bin Laden, chuyên gia cưa bom hàng đầu Việt Nam
    Bùm, Maria Ozawa Bin Laden, chuyên gia cưa bom hàng đầu Việt Nam
    ...

  9. #9
    Phạm Nguyễn Trường An Avatar của 07520004
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Cử nhân tài năng
    Bài gửi
    2.138
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    0 Post(s)
    Quote Nguyên văn bởi 08520195 Xem bài viết
    làm như dễ lắm ấy :|
    Việc nên làm chưa chắc là việc dễ làm mà

  10. #10
    Ngô Quốc Huy Avatar của 10520058
    Tham gia ngày
    May 2011
    Khoa
    Khoa học máy tính
    Bài gửi
    1.406
    Post Thanks / Like
    Mentioned
    7 Post(s)
    hay, có ý nghĩa

+ Trả lời bài viết

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình